Gỡ rối tơ lòng

Suốt những năm tháng bên nhau, tôi chỉ biết yêu người ta, coi người ta là cả thế giới. Trước khi yêu anh, tôi không phải quá cá tính nhưng lại không bị trộn lẫn vào bất cứ ai. Tôi độc lập và tự chủ để có thể giải quyết được hết những biến cố trong cuộc sống của mình. Nhiều thói quen cũng dần đánh mất. Nếu như trước kia tôi không ăn ngọt nhưng vì sở thích của anh, tôi bắt đầu chấp nhận việc nạp vào cơ thể mình những thứ bản thân chẳng thích.

Tôi ngày xưa có lập trường, quan điểm của mình. Nhưng từ khi yêu anh trong mọi cuộc tranh luận tôi đều nhường anh phần thắng bởi tôi nghĩ rằng nhường nhịn sẽ giữ được tình yêu. Vì yêu, tôi nhường nhịn không thể làm một cô bạn gái bình thường được người yêu chiều chuộng. Nhiều khi nhìn những cử chỉ ân cần của anh người yêu của cô bạn cùng phòng mà tôi muốn ứa nước mắt. Ừ thì cũng thấy tủi thân nhiều lắm. Giá mà anh có thể dịu dàng và ân cần như thế với tôi?

Thậm chí, tôi sẵn sàng hiến dâng thứ quý giá nhất của đời người con gái cho anh để chứng minh tình yêu của tôi dành cho anh là thật lòng như yêu cầu của anh. Tôi mong muốn có một gia đình hạnh phúc, một ngôi nhà với những đứa trẻ nhưng mỗi khi đề cập đến chuyện kết hôn là anh lại chối từ hoặc nói nước đôi.

Nhưng còn đau đớn hơn khi chính tai tôi nghe thấy anh nói với những người bạn của anh rằng: “Tao chỉ yêu cô ấy qua đường thôi chứ cưới xin gì. Lợi dụng được thì cứ lợi dụng thôi. Có mất gì đâu!” Thực sự mọi thứ trong tôi như vỡ vụn. Trong tình yêu ấy, tôi bàng hoàng nhận ra rằng từ khi yêu anh tôi đã tự đánh mất chính bản thân mình từ lúc nào cũng chẳng rõ nữa. Liệu có xứng đáng để tôi hết mình vì một người đàn ông như vậy, liệu có phải tôi đã sai không?