Phụ nữ à, đừng ngại thay đổi!

Chị cưới anh là một người gia trưởng. Anh ta một mực cho rằng việc to lớn ngoài xã hội là của đàn ông, còn đàn bà chỉ cần quanh quẩn bên góc bếp. Hàng tháng, anh “phát” cho chị một số tiền rồi coi như đã hoàn thành nghĩa vụ. Nhiều lần chị mong muốn được đi làm, được mở cửa hàng thời trang nho nhỏ để kiếm thêm thu nhập và thỏa mãn niềm đam mê trước khi lấy chồng chị đã theo đuổi. Nhưng rồi anh cũng gạt phăng và nói mấy đồng bạc lẻ đó không xứng đáng để lao tâm khổ tứ.

Chị dần cảm thấy trống rỗng trong chính ngôi nhà mà chị từng mong ước là con cái đuề huề, vợ chồng thấu hiểu, bình đẳng với nhau. Có lẽ vì hy vọng quá nhiều nên chị mới thất vọng càng lớn. Và rồi chị đi đến quyết định mà nhiều người cho là điên rồ, kể cả bố mẹ đẻ chị cũng mắng chị thế.

Bước chân ra khỏi tòa án, anh lạnh lùng buông một câu: “Thiếu tôi, liệu cô sống nổi không?” Đầu óc chị trống rỗng trong đầu chỉ văng vẳng câu nói đó. Sau ba tháng sống cuộc sống của riêng mình, chị đã có câu trả lời.

Những tuần đầu, chị tạo lập thói quen mới cho hai mẹ con. Chị dậy sớm để đọc sách cho nhẩn nha du dương theo điệu nhạc trong khi tưới cho các chậu cây ngoài hiên. Thay vì phải chuẩn bị những bữa cơm theo yêu cầu ngột ngạt như trước, chị được thoải mái đi chợ nấu những món ăn ngon và đầy đủ dinh dưỡng cho mình và con. Đặc biệt là cửa hàng thời trang do chính chị thiết kế đã ngày càng hoàn thiện và được đón nhận. Chị thấy sự tự do, thoải mái trong gia đình và hơn hết là trong tâm hồn mình.

Đấy! Chị vẫn sống nổi đấy thôi! Chị được sử dụng thời gian mà mình có một cách hữu ích, chị tập được cho mình và con thói quen tự lập. Chiếc gối đã không còn ướt đẫm mỗi đêm, chị cũng dễ dàng đi vào giấc ngủ say. Sau bao sóng gió, chị tin mình đã chọn và đi theo con đường đúng đắn!

Phụ nữ à, đừng ngại thay đổi, cánh cửa này đóng lại sẽ có một cánh cửa mới mở ra. Bạn mạnh mẽ và vững vàng, bạn sẽ hạnh phúc thôi! ♥♥♥